Hồn Ma Theo Dâm Phụ 2
ồn chán. Bỗng dưng chàng tới một nơi thật nhộn nhịp và ồn ào. An tò mò tiến tới mới hay đó là khu cấp cứu. Hèn chi giờ này mọi người làm việc thật tấp nập.
Tiếng kềm, tiếng kéo lách cách. Tiếng khóc rưng rức của thân nhân. Tiếng chạy rầm rầm của những người khác. Những khuôn mặt hốt hoảng, u buồn, tiểu não, đau đởn trải dài trên khắp phòng đợi. An tìm một chỗ trống ngồi xuống,nhìn hoạt cảnh những nạn nhân được đem vô tới tấp. Hết lớp này ra, lớp khác vô nờm nợp.
Bỗng có một thiếu phụ Việt Nam tới trước mặt An hỏi:
- Bộ anh mới tới đây hả?
An ngỡ ngàng, nhìn quanh. Chàng không tin người đàn bà này đang nói chuyện với chàng. Nhưng quả thực, bà ta đang đứng trước mặt chàng và nhìn An mỉm cười như chờ đợi câu trả lời Chàng ngạc nhiên hỏi:
- Cô nói với tôi à?
Thiếu phụ vẫn giữ nụ cười thật tươi trên môi.
- Phải, em đang nói với anh, chứ làm gì có ai ở nay nhìn thấy chúng mình nữa.
- Bộ cô cũng là ma hả?
Thiếu phụ bật cười thành tiếng, hỏi lại An:
- Ai nói với anh chúng mình là ma?
An ú ớ:
- Thì không phải tôi đã chết mấy bữa nay rồi hay sao.
- Còn cô chết chưa?
- Chết... chết...,phải, chúng mình đã chếtcả rồi. Nhưng thành ma thì không đâu. Anh nhìn thằng cha Mỹ đen đang nằn trên giường mổ kia. Nó thành ma bây giờ đó.
- Sao cô biết?
- Thì anh cứ chờ đi rồi sẽ biết.
Lúc ấy những nhân viên trong phờng mổ thật tấp nập. Người nọ quay qua, kẻ kia quay lại. Họ trao nhau nào kền, nào kéo, nào thuốc, nào máy nóc rối mù. Nhưng chỉ vài phút sau, cả đám hình như bất động đứng nhìn nạn nhân. Vị bác sĩ trưởng toán đi ra khỏi phòng, tháo băng che mặt, cởi găng tay, ký tên vào tấm giấy do một cô y tá vừa trao rồi đi về phía cuối hàng lang. Mọi nhân viên trong phòng cũng lần lượt đi ra. Một nhóm khác kéo vào. Gói anh chàng Mỹ đen lại, bỏ lên băng ca đẩy đi.
Bỗng An nhìn thấy anh ta từtừ ngồi dậy. Mặt mày nhớn nhác, bước xuống khỏi băng ca. Tuy nhiên, cái xác anh ta vẫn nằm đó và nhân viên nhà thương vẫn đẩy đi như không có chuyện gì xẩy ra. Ngay khi ấy, một màn lưới đen ngòm trên đầu chụp xuống, anh chàng Mỹ đen té lăn cù. Y day dụa và thét lên dữ dội. Hai bóng người chợt xuất hiện nắm lấy hai đầu lưới, kéo đi. An nhìn rõ một kẻ đầu trâu, một người mặt ngựa.
Chàng ngơ ngác hỏi:
- Không lý quỉ đầu trâu mặt ngựa ở dưới địa phủ là có thật hay sao?
Người thiếu phụ gật đầu, nói:
- Em ở đây lâu rồi, cái cảnh này xẩy ra hàng ngày mà.
- Thế tại sao chúng mình chết mà chúng không bắt đi?
Em cũng không biết, nhưng thỉnh thoảng cũng có vài trường hợp như tụi mình. Hình như ma quỉ chê. Nói tới đây, thiếu phụ bỗng cười lên sằng sặc, hình như cô ta khoái chí với câu khôi hài của mình lắm. Chờ cho cô ta cười một hồi xong, An hỏi:
- Cô chết lâu chưa?
- Em bị giết cũng hơn mười năm rồi?
- Ủa, ai giết cô vậy?
- Chồng em.
- Tại sao vậy?
- Chuyện dài lắm, nhưng cứ nghĩ lại là tức, không thế nào chịu nổi.
- Chuyện ra sao?
- Anh đi theo em về nhà thì biết ngay.
Thấy cũng chẳng có việc gì phải làm, An bằng long theo người thiếu phụ về nhà nàng ngay. Cả hai lững thững đi trong con phố như ngái ngủ. Thỉrìh thoảng mới có một chiếc xe hơi chạy qua thực mau. Hình nhưnhững kẻ đi làm.. về khuya mệt mỏi, muốn phóng thực lẹ về làm một giấc ngủ gấp.
Tới một biệt thự thực sang trọng. Thiếu phụ nói:
- Đây là nhà em, nhưng bây giờ đổi chủ .rồi..Mặc dù chồng em vẫn còn ở đó.
- Anh ta ở một mình à.
- Nếu một mình thì đâu có chuyện.
- Cô chết đi, anh ta lấy vợ liền hay sao?
Thiếu phụ mỉm cười chua chát:
- Nếu thằng chó đó đó tốt như vậy thì em đâu có chết.
An không hiểu, hỏi:
- Như vậy nghĩa là thế nào?
- Là y lấy con đ ngựa đó khi em còn sống.
- Như vậy là anh ta ngoại tình à
Tiếng kềm, tiếng kéo lách cách. Tiếng khóc rưng rức của thân nhân. Tiếng chạy rầm rầm của những người khác. Những khuôn mặt hốt hoảng, u buồn, tiểu não, đau đởn trải dài trên khắp phòng đợi. An tìm một chỗ trống ngồi xuống,nhìn hoạt cảnh những nạn nhân được đem vô tới tấp. Hết lớp này ra, lớp khác vô nờm nợp.
Bỗng có một thiếu phụ Việt Nam tới trước mặt An hỏi:
- Bộ anh mới tới đây hả?
An ngỡ ngàng, nhìn quanh. Chàng không tin người đàn bà này đang nói chuyện với chàng. Nhưng quả thực, bà ta đang đứng trước mặt chàng và nhìn An mỉm cười như chờ đợi câu trả lời Chàng ngạc nhiên hỏi:
- Cô nói với tôi à?
Thiếu phụ vẫn giữ nụ cười thật tươi trên môi.
- Phải, em đang nói với anh, chứ làm gì có ai ở nay nhìn thấy chúng mình nữa.
- Bộ cô cũng là ma hả?
Thiếu phụ bật cười thành tiếng, hỏi lại An:
- Ai nói với anh chúng mình là ma?
An ú ớ:
- Thì không phải tôi đã chết mấy bữa nay rồi hay sao.
- Còn cô chết chưa?
- Chết... chết...,phải, chúng mình đã chếtcả rồi. Nhưng thành ma thì không đâu. Anh nhìn thằng cha Mỹ đen đang nằn trên giường mổ kia. Nó thành ma bây giờ đó.
- Sao cô biết?
- Thì anh cứ chờ đi rồi sẽ biết.
Lúc ấy những nhân viên trong phờng mổ thật tấp nập. Người nọ quay qua, kẻ kia quay lại. Họ trao nhau nào kền, nào kéo, nào thuốc, nào máy nóc rối mù. Nhưng chỉ vài phút sau, cả đám hình như bất động đứng nhìn nạn nhân. Vị bác sĩ trưởng toán đi ra khỏi phòng, tháo băng che mặt, cởi găng tay, ký tên vào tấm giấy do một cô y tá vừa trao rồi đi về phía cuối hàng lang. Mọi nhân viên trong phòng cũng lần lượt đi ra. Một nhóm khác kéo vào. Gói anh chàng Mỹ đen lại, bỏ lên băng ca đẩy đi.
Bỗng An nhìn thấy anh ta từtừ ngồi dậy. Mặt mày nhớn nhác, bước xuống khỏi băng ca. Tuy nhiên, cái xác anh ta vẫn nằm đó và nhân viên nhà thương vẫn đẩy đi như không có chuyện gì xẩy ra. Ngay khi ấy, một màn lưới đen ngòm trên đầu chụp xuống, anh chàng Mỹ đen té lăn cù. Y day dụa và thét lên dữ dội. Hai bóng người chợt xuất hiện nắm lấy hai đầu lưới, kéo đi. An nhìn rõ một kẻ đầu trâu, một người mặt ngựa.
Chàng ngơ ngác hỏi:
- Không lý quỉ đầu trâu mặt ngựa ở dưới địa phủ là có thật hay sao?
Người thiếu phụ gật đầu, nói:
- Em ở đây lâu rồi, cái cảnh này xẩy ra hàng ngày mà.
- Thế tại sao chúng mình chết mà chúng không bắt đi?
Em cũng không biết, nhưng thỉnh thoảng cũng có vài trường hợp như tụi mình. Hình như ma quỉ chê. Nói tới đây, thiếu phụ bỗng cười lên sằng sặc, hình như cô ta khoái chí với câu khôi hài của mình lắm. Chờ cho cô ta cười một hồi xong, An hỏi:
- Cô chết lâu chưa?
- Em bị giết cũng hơn mười năm rồi?
- Ủa, ai giết cô vậy?
- Chồng em.
- Tại sao vậy?
- Chuyện dài lắm, nhưng cứ nghĩ lại là tức, không thế nào chịu nổi.
- Chuyện ra sao?
- Anh đi theo em về nhà thì biết ngay.
Thấy cũng chẳng có việc gì phải làm, An bằng long theo người thiếu phụ về nhà nàng ngay. Cả hai lững thững đi trong con phố như ngái ngủ. Thỉrìh thoảng mới có một chiếc xe hơi chạy qua thực mau. Hình nhưnhững kẻ đi làm.. về khuya mệt mỏi, muốn phóng thực lẹ về làm một giấc ngủ gấp.
Tới một biệt thự thực sang trọng. Thiếu phụ nói:
- Đây là nhà em, nhưng bây giờ đổi chủ .rồi..Mặc dù chồng em vẫn còn ở đó.
- Anh ta ở một mình à.
- Nếu một mình thì đâu có chuyện.
- Cô chết đi, anh ta lấy vợ liền hay sao?
Thiếu phụ mỉm cười chua chát:
- Nếu thằng chó đó đó tốt như vậy thì em đâu có chết.
An không hiểu, hỏi:
- Như vậy nghĩa là thế nào?
- Là y lấy con đ ngựa đó khi em còn sống.
- Như vậy là anh ta ngoại tình à


Người đưa thư may mắn


