Hồn Ma Theo Dâm Phụ 2
?
Chỉ có ngoại tình không thôi em cũng đâu có tới nỗi này. Đàn ông nào mà chẳng lăng nhăng, không nhiều thì ít. Cái đó đâu có phải là điều đáng nói. Anh là đàn ông, em nói như vậy có đúng không? An cười khổ, chàng nghĩ tới những cô gái đã qua trong vòng tay mình.
Cô biết nhiều về tâm lý đàn ông quá hả.
Cũng chẳng qua do nghề nghiệp mà nên thôi.
- Hồi đó cô làm gì?
- Em có mấy cái quán nhì nhằng.
Thấy hình như nàng không muốn nói nhiều hơn về vụ này, An nói lảng qua chuyện khác.
- Cô vẫn chưa kể cho tôi nghe tại sao chồng cô giết cô
Mặt thiếu phụ hơi đanh lại, chỉ căn nhà nói:
- Cũng vì cái nhà này và mấy cái quán của em mà nên. Hồi đó cắm đầu làm ăn, đâu có để ý tới những chuyện gì khác. Phải nói em có cái số làm ăn. Bởi vậy mới tậu hết căn nhà này tới cái quán nọ. Nhưag khổ cho em, gặp phải thằng sở khanh. Y hại em chết để chiếm đoạt hết gia tài. Tới chết em vẫn không hay.
- Rồi không ai biết là y giết cô sao?
Làm sao mà biết được. Khi em chết cháy trong quán rượu thì y đang nghỉ mát ở Hạ Uy Di.
- Như vậy tại sao cô lại bảo y giết cô?
- Phải, đâu có ai ngờ được chuyện này do y chủ mưu.
Cũng bởi vì y tính toán rất giỏi. Biết rằng cứ mỗi tối sau khi đóng cửa quán. Em vô phòng trong tínhtiền. Y mới trao chìa khóa của quán cho một cô gái của em. Cô này sau khi làm bộ ra về thì trở lại. Dùng chìa khóa của y m.ở cửa ngoài.
Lấy mấy cây đũa sỏ vô hai cái khoen cửa khía ngoài phòng
em đang tính tiền rồi đốt nhà. Em ở trong mở cửa ra không
được, nên chết cháy. '
- Thế cảnh sát không nghi ngờ gì hay sao? ~ '
Cảnh sát mà ăn thua gì. Cho tới thám tử của hãng
bảo hiểm cũng đânh bó tay. Bởi vì ngày xưa y là thám tử
~~nhà nghề mà. . .
Lúc ấy y làm nghề gì? '
- Bán bảo hiểm. '
An buột miệng nói: ~ _
- Hèn gì... Nhưng côn cô gái đốt nhà. Cảnh sát không
tìín ra cô này hay sao?
Thiếu phụ cười lên sằng sặc. .
- Tìm ra chứ. Nhưng mà chỉ tìm ra cái xác trôi trên sông thôi...
- Cô ấy chết rồi à?
Phải, cô ta nhẩy xuống cầu Golden Gate tự tử.
- Tự tử thật à?
- Làm gì có chuyện tự tử. Cô ta bì xô xuống đó thôi.
- Như vậy là giết người bịt miệng rồi.
- Chứ em có nói gì khác đâu. .
- Tại sao lại có những người ác như vậy. Cho là y giết cô vì mê gái đi đã đành. Đằng này y giết luôn cả người tình nữa, để làm chi vậy?
Thiếu phụ lắc đầu, nói:
- Y không giết em vì mê gái đâu. Vì tiền thôi.
- Vì tiền à?
- Phải, vì tiền anh ạ. Bởi vì 'sau khi lấy nhau, tụi em đã đóng bảo hiểm sinh mạng cả triệu đô la chứ không phải ít Cô tình nhân của y cũng chỉ bị lợi dụng trong một màn dàn cảnh để qua mặt pháp luật thôi An chắc lưỡi.
Không ngờ lại có những kẻ độc ác tới như vậy. Cả hai đi xuyên qua tường vô trong nhà. Thiếu phụ dắt An đi vòng vòng nối:
- Em thích căn nhà này kinh khủng. Hơn bốn trăm ngàn đó anh. Cũng vì vậy mà không làm sao bỏ nơi đây đi đâu cho đành.
An hỏi:
- Từ khi chết tới giờ cô vẫn cứ luẩn quẩn ở đậy hay sao?
Dạ, cũng vì thế mà em còn biết được nhiều chuyện thực động trời do thằng chồng em gây nên. Không lý chúng ta bất lực, đứng nhìn những kẻ độc ác hoành hành như vậy hay sao?
Thiếu phụ thở dài:
- Làm sao được. Chúng mình bây giờ chỉ là những oan hồn sống vất vưởng. Khác biệt hẳn thế giới loài người.
An đăm chiêu, nói:
- Tôi nghĩ thế nào cũng có cách: Nếu chuyện trời đất, ma quỉ là c6 thực, không trước thì sau thế nào cũng kiếm ra phương cách. à, xin lỗi cô tên gì.
Thiếu phụ nhìn An mỉm cười, nụ cười thật tình tứ.
- Em tên Bạch Liên. Đã lâu lắm rồi mđi có người hỏi tới tên em.
- Như vậy tôi là kẻ may mắn được làm quen với cô.
Không hiểu chúng mình có duyên gì không?
Bạch Liên bật cười.
- Anh_tán gái khéo lắm. Mấy năm nay em khao khát có m
Chỉ có ngoại tình không thôi em cũng đâu có tới nỗi này. Đàn ông nào mà chẳng lăng nhăng, không nhiều thì ít. Cái đó đâu có phải là điều đáng nói. Anh là đàn ông, em nói như vậy có đúng không? An cười khổ, chàng nghĩ tới những cô gái đã qua trong vòng tay mình.
Cô biết nhiều về tâm lý đàn ông quá hả.
Cũng chẳng qua do nghề nghiệp mà nên thôi.
- Hồi đó cô làm gì?
- Em có mấy cái quán nhì nhằng.
Thấy hình như nàng không muốn nói nhiều hơn về vụ này, An nói lảng qua chuyện khác.
- Cô vẫn chưa kể cho tôi nghe tại sao chồng cô giết cô
Mặt thiếu phụ hơi đanh lại, chỉ căn nhà nói:
- Cũng vì cái nhà này và mấy cái quán của em mà nên. Hồi đó cắm đầu làm ăn, đâu có để ý tới những chuyện gì khác. Phải nói em có cái số làm ăn. Bởi vậy mới tậu hết căn nhà này tới cái quán nọ. Nhưag khổ cho em, gặp phải thằng sở khanh. Y hại em chết để chiếm đoạt hết gia tài. Tới chết em vẫn không hay.
- Rồi không ai biết là y giết cô sao?
Làm sao mà biết được. Khi em chết cháy trong quán rượu thì y đang nghỉ mát ở Hạ Uy Di.
- Như vậy tại sao cô lại bảo y giết cô?
- Phải, đâu có ai ngờ được chuyện này do y chủ mưu.
Cũng bởi vì y tính toán rất giỏi. Biết rằng cứ mỗi tối sau khi đóng cửa quán. Em vô phòng trong tínhtiền. Y mới trao chìa khóa của quán cho một cô gái của em. Cô này sau khi làm bộ ra về thì trở lại. Dùng chìa khóa của y m.ở cửa ngoài.
Lấy mấy cây đũa sỏ vô hai cái khoen cửa khía ngoài phòng
em đang tính tiền rồi đốt nhà. Em ở trong mở cửa ra không
được, nên chết cháy. '
- Thế cảnh sát không nghi ngờ gì hay sao? ~ '
Cảnh sát mà ăn thua gì. Cho tới thám tử của hãng
bảo hiểm cũng đânh bó tay. Bởi vì ngày xưa y là thám tử
~~nhà nghề mà. . .
Lúc ấy y làm nghề gì? '
- Bán bảo hiểm. '
An buột miệng nói: ~ _
- Hèn gì... Nhưng côn cô gái đốt nhà. Cảnh sát không
tìín ra cô này hay sao?
Thiếu phụ cười lên sằng sặc. .
- Tìm ra chứ. Nhưng mà chỉ tìm ra cái xác trôi trên sông thôi...
- Cô ấy chết rồi à?
Phải, cô ta nhẩy xuống cầu Golden Gate tự tử.
- Tự tử thật à?
- Làm gì có chuyện tự tử. Cô ta bì xô xuống đó thôi.
- Như vậy là giết người bịt miệng rồi.
- Chứ em có nói gì khác đâu. .
- Tại sao lại có những người ác như vậy. Cho là y giết cô vì mê gái đi đã đành. Đằng này y giết luôn cả người tình nữa, để làm chi vậy?
Thiếu phụ lắc đầu, nói:
- Y không giết em vì mê gái đâu. Vì tiền thôi.
- Vì tiền à?
- Phải, vì tiền anh ạ. Bởi vì 'sau khi lấy nhau, tụi em đã đóng bảo hiểm sinh mạng cả triệu đô la chứ không phải ít Cô tình nhân của y cũng chỉ bị lợi dụng trong một màn dàn cảnh để qua mặt pháp luật thôi An chắc lưỡi.
Không ngờ lại có những kẻ độc ác tới như vậy. Cả hai đi xuyên qua tường vô trong nhà. Thiếu phụ dắt An đi vòng vòng nối:
- Em thích căn nhà này kinh khủng. Hơn bốn trăm ngàn đó anh. Cũng vì vậy mà không làm sao bỏ nơi đây đi đâu cho đành.
An hỏi:
- Từ khi chết tới giờ cô vẫn cứ luẩn quẩn ở đậy hay sao?
Dạ, cũng vì thế mà em còn biết được nhiều chuyện thực động trời do thằng chồng em gây nên. Không lý chúng ta bất lực, đứng nhìn những kẻ độc ác hoành hành như vậy hay sao?
Thiếu phụ thở dài:
- Làm sao được. Chúng mình bây giờ chỉ là những oan hồn sống vất vưởng. Khác biệt hẳn thế giới loài người.
An đăm chiêu, nói:
- Tôi nghĩ thế nào cũng có cách: Nếu chuyện trời đất, ma quỉ là c6 thực, không trước thì sau thế nào cũng kiếm ra phương cách. à, xin lỗi cô tên gì.
Thiếu phụ nhìn An mỉm cười, nụ cười thật tình tứ.
- Em tên Bạch Liên. Đã lâu lắm rồi mđi có người hỏi tới tên em.
- Như vậy tôi là kẻ may mắn được làm quen với cô.
Không hiểu chúng mình có duyên gì không?
Bạch Liên bật cười.
- Anh_tán gái khéo lắm. Mấy năm nay em khao khát có m


Người đưa thư may mắn


